Home / Ngữ văn / Văn mẫu lớp 7 / Phát biểu cảm nghĩ về truyện Sống chết mặc bay

Phát biểu cảm nghĩ về truyện Sống chết mặc bay

Đề bài: Anh chị hãy phát biểu cảm nghĩ về truyện “Sống chết mặc bay”

Bài làm

Truyện ngắn “Sống chết mặc bay” của Phạm Duy Tốn được xem là “bông hoa đầu mùa” của truyện ngắn Việt Nam hiện đại bởi lẽ nó là một trong những truyện ngắn đầu tiên được viết bằng chữ Quốc ngữ. Bằng ngòi bút sắc xảo của mình, nhà văn đã lên án, phê phán gay gắt bọn quan lại vô lương tâm, vô trách nhiệm với nhân dân gây lên bao cảnh lầm than, bi đát cho trăm họ.

Truyện kể về chuyện một “quan phụ mẫu” ung dung ăn chơi bài bạc trong cảnh đê ngập, nhân dân trên một vùng rộng lớn chìm đắm trong thảm họa. Tác giả đã lên án thói trách nhiệm, bộ mặt vô nhân đạo của bọn quan lại trong xã hội thực dân nửa phong kiến. Tên “quan phụ mẫu” được miêu tả bằng những chi tiết rất hiện thực có giá trị tố cáo sâu sắc. Sống sang trọng xa hoa: đi bộ đê mà mang theo ống thuốc bạc, đồng hồ vàng, dao chuôi ngà,..trông mà thích mắt. Ăn của ngon vật lạ: yến hấp đường phèn.

Sống nhàn nhã vương giả. Trong lúc hàng trăm con người đội đất, vác tre, nào đắp, nào cừ, bì bõm dưới bùn lầy, trong mưa gió lướt thướt như chuột lột, lũ con dân đang chân lấm tay bùn để bảo thủ lấy tính mạng gia tài thì quan phụ mẫu nghi, “chễm chệ ngồi” trong đình đèn thắp sáng choang. Quan dựa gối xếp, có lính gãi chân, có lính quạt hầu, có tên trực hầu điếu đóm. Trong lúc trăm họ “gội gió tắm mưa, như đàn sâu lũ kiến”, ở trên đê, trong đình, quan ngồi trên,nha ngồi dưới, nghi vệ tôn nghiêm như thần như thánh. Cái cảnh ấy khiến ai trông thấy mà chẳng uất ức, nghẹn ngào. Một lũ người vô lương tâm, vô trách nhiệm đang ngồi mát, ăn bát vàng, bất kể dân chúng đang trong cảnh khốn cùng, bĩ cực chống chọi với thiên tai, bọn chúng vẫn ung dung, nhàn hạ, “ bình chân như vại”, coi như không có việc gì. Là quan phụ mẫu, được coi như cha mẹ của dân., ấy vậy mà hắn coi “một nước bài cao bằng mấy mươi đê lở, ruộng ngập”.

Xem thêm:  Kể về mẹ của em lớp 7 hay nhất

phat bieu cam nghi ve truyen song chet mac bay - Phát biểu cảm nghĩ về truyện Sống chết mặc bay

Phát biểu cảm nghĩ về truyện Sống chết mặc bay

Tuy nhiên, xung quanh đó một lũ quan lại vô tích sự đang ngồi hầu bài mà miệng không ngớt lời nịnh nọt, o bế tên quan phụ mẫu. Bọn chúng tranh nhau tỏ ra cho quan lớn biết “mình vào được nhưng không dám cố ăn kìm”, “mình có đôi mà không dám phỗng qua mặt”, nhằm tang bốc lấy lòng quan lớn. Quan lớn ù thong, xơi yến, vuốt râu, rung đùi, mắt mải trông đĩa nọc.

Bằng nghệ thuật tương phản, tác giả vẽ nên một bức tranh vô cùng sinh động: một ngôi làng đang trong cảnh mưa gió, bão luc bao trùm, nhân dân điêu đứng, khắp nơi nước dâng lênh láng, con người, nhà cửa, trâu bò, gà vịt đang rên xiết, kêu la ầm ĩ. Ở giữa là một thủ phủ của tên quan phụ mẫu, bên trong đèn đuốc sang trưng, trông rất trang nghiêm, người người nhàn hạ chơi tổ tôm rất đỗi sung sướng. Thật đúng là một cảnh trớ trêu!. Giọng văn miêu tả của tác giả đầu mỉa mai, khinh bỉ nhưng cũng đầy chua xót.

Tên quan phụ mẫu đang say sưa với những ván bài, bỗng bên ngoài “tiếng kêu trời dậy đất”. Mọi người đều giật nảy mình, riêng hắn vẫn điềm nhiên, bình thản như không nghe thấy. Đến khi có người hớt hải chạy vào báo quan “đê vỡ mất rồi”, thì hắn giận dữ quát: “Đê vỡ rồi!…Đê vỡ rồi, thời ông cách cổ chúng mày, thời ông bỏ tù chúng mày! Có biết không?…Lính đâu? Sao bay dám để nó chạy xồng xộc vào đây như vậy? Không còn phép tắc gì nữa à?”. Hắn đuổi cổ người bẩm báo ấy và tiếp tục ván bài của mình.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về văn bản Cổng trường mở ra của Lý Lan

Dưới ngòi bút đầy sắc sảo của tác giả, tên quan phụ mẫu hiện ra là một tên quan “lòng lang dạ thú”, vô cùng tàn nhẫn, không một chút tính người. Chúng coi dân như cỏ rác. Là quan lớn, đáng lẽ hắn phải lo cho dân chúng, chỉ đạo việc đê điều, giúp dân vượt qua thiên tai thì hắn lại ung dung hưởng lạc thú. Hắn sống sung sướng trên nỗi đau của người dân. Cuộc sống của nhân dân bị đè nặng bởi thiên tai là bởi lũ quan lại thối nát, bẩn thỉu. Họ luôn luôn phải sống trong cảnh đau khổ triền miên.

Đoạn kết là cảnh trong khi quan lớn ù ván bài to như thế thì khắp nơi mọi miền đó, nước tràn lênh láng, xoáy thành vực sâu, nhà cửa trôi băng, lúa má ngập hết, kẻ sống không còn chỗ ở, người chết không có nơi chôn, lênh đênh mặt nước. Đúng là một cảnh hãi hùng, đau xót giữa đêm khuya.

Ngòi bút miêu tả đặc sắc của tác giả  đã khắc họa nên một bức tranh sống động cảnh lầm than, tang tóc của người dân trong cơn đại hồng thủy lúc nửa đêm. Qua đó, tác giả cũng vạch trần bộ mặt xấu xa tàn ác của bọn quan lại, lũ sâu dân mọt nước sống hưởng lạc trên sự đau khổ của nhân dân.

Check Also

Giải thích câu tục ngữ Đói cho sạch rách cho thơm

Giải thích câu tục ngữ Đói cho sạch rách cho thơm Bài làm Sống trên …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *