Home / Ngữ văn / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân.

Bài làm

“Chữ người tử tù” là một trong số rất nhiều tác phẩm của Nguyễn Tuân trước Cách mạng bàn tới vấn đề lưu giữ văn hóa truyền thống cổ xưa. Cái thời mà ông đồ chỉ còn là “ông đồ xưa” và nghệ thuật chỉ còn “vang bóng một thời” thì Nguyễn Tuân đứng trước văn hóa truyền thống tốt đẹp của quê hương mà nuối tiếc. Nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” gần như là hình ảnh phục dựng của Nguyễn Tuân về một thời nghệ thuật thư pháp được tôn sùng đồng thời cũng khẳng định vẻ đẹp nhân cách, tâm hồn con người.

Truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân được viết năm 1938, lúc đầu tên là “Dòng chữ cuối cùng” sau được đổi tên để nhấn mạnh tính phản ánh nghệ thuật. Trong tác phẩm “Chữ người tử tù”, Nguyễn Tuân đã xây dựng lên hình tượng nhân vật Huấn Cao với cảm quan thẩm mỹ siêu đẳng để làm nổi bật nên chân dung ông Huấn mang trong mình cái tài hoa phi thường cũng như tính cách hiên ngang và thiên lương trong sáng.

Trước hết, nhân vật Huấn Cao được thể hiện là con người điển hình cho nghệ thuật thư pháp và tài năng siêu đẳng tựa như bức tượng đài khổng lồ trong huyền thoại những vị anh hùng lưu danh bốn bể. Nguyễn Tuân xuất hiện trong cuộc trò chuyện của thầy thơ lại và quản ngục với tài năng “văn võ toàn tài”. Đó là sự kết hợp giữa văn “viết chữ rất nhanh và đẹp” và tài “bẻ khóa vượt ngục”. Huấn Cao có tài thư pháp hiếm có. Nó thể hiện ngay trong khao khát có được chữ ông Huấn của viên quản ngục “Có được chữ ông Huấn mà treo, là có một vật báu trên đời”. Trong chính nét chữ Huấn Cao, tài năng được thể hiện trong những con chữ “vuông tươi tắn”, những con chữ sống động có khả năng nói lên “hoài bão tung hoành” của đời người.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên - Văn mẫu lớp 12

phan tich hinh tuong nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu cua nha van nguy - Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Huấn Cao còn được Nguyễn Tuân xây dựng như biểu tượng của vị anh hùng khí phách, lẫm liệt. Huấn Cao tựa như đấng hào kiệt do bất bình với chế độ đã đứng lên chống lại cả triều đình. Tuy rằng mang bi kịch thất thế nhưng Huấn Cao chưa bao giờ cam chịu từng vượt ngục nhiều lần. Vào trong tù, Huấn Cao vẫn “dỗ gông” khinh bỉ lũ quan quân tay sai triều đình chẳng khác nào lũ rận rệp. Khi được quản ngục khoản đãi rượu thịt, Huấn Cao thản nhiên đón nhận như cái hứng sinh bình nhưng trái lại, khinh miệt xua đuổi quản ngục khi quản ngục cố làm thân “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. Sau khi bản án tử hình được mang đến, trái với phản ứng sững người tiếc nuối của quản ngục, thơ lại thì Huấn Cao chỉ im lặng phút chốc và trong suy nghĩ con người ấy giờ chỉ còn tập trung vào việc làm thế nào để có thể đáp lại tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” và đáp ứng cái “sở nguyện cao quý” của quản ngục. Thậm chí, ngay trong những con chữ Huấn Cao viết lên cũng chứng tỏ cái khí chất uy nghi và khí phách phi thường của nhân vật. Trong đoạn văn Nguyễn Tuân miêu tả cảnh tượng “xưa nay chưa từng có”, nhà văn đã khéo léo sử dụng nghệ thuật đối lập và hình tượng hóa nhân vật để nói lên tầm vĩ đại của con người Huấn Cao. “Một người tù cổ đeo gông chân vướng xiềng đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phiến lụa óng.”. Chính cái tư thế “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” của Huấn Cao đối nghịch với tư thế “khúm núm” của quản ngục và bàn tay “run run” của thơ lại đã đẩy vẻ đẹp khí phạc Huấn Cao thần thánh hóa. Bóng Huấn Cao lồng lộng bao lấy bóng thơ lại, quản ngục và tỏa sáng cùng ánh sáng tấm lụa trắng đối lập với bức tranh không gian ẩm thấp, tăm tối, mặt đất toàn “phân chuột, phân gián” đã cho thấy vị thế thứ bậc cao nhất của nhân vật.

Xem thêm:  Phân tích nhan đề Hồn trương ba da hàng thịt

Huấn Cao được tôn sùng nhất là nhờ vẻ đẹp thiên lương. Mang tấm lòng trong sáng và nhân cách thanh cao “cả đời chỉ cúi lạy trước hoa mai”, ông Huấn “nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ”. Cảm được tấm lòng quản ngục, Huấn Cao đồng ý cho chữ như một cách lưu giữ và truyền bá cái đẹp ở đời. Đồng thời, Huấn Cao còn phát huy năng lực thanh lọc tâm hồn của cái đẹp thông qua lời khuyên “thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cái đời lương thiện đi”. Với Huấn Cao, cái đẹp không chấp nhận song song cùng cái xấu và người biết yêu cái đẹp là người biết giữ cho cuộc đời và tấm lòng hoàn toàn thiện lương. Cái “vái” “bái lĩnh” của quản ngục cuối truyện cũng là cái vái của người đời với thiên lương trong sáng của Huấn Cao.

Tóm lại, đoạn trích “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân rất thành công khi xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao với sự kết hợp tuyệt đối giữa cái tài, tâm và khí phách. Qua nhân vật này, Nguyễn Tuân muốn đề cao nghệ thuật thư pháp và bày tỏ tấm lòng tiếc nuối khi nghệ thuật có tính văn hóa truyền thống tốt đẹp của người Việt đang dần mai một.

Xem thêm:  Nghị luận: Cá không rời được nước sông, trái tim không thể không mơ ước

Hoài Lê

Check Also

img luyenthivip - Phân tích cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba và Đế Thích lớp 12

Phân tích cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba và Đế Thích lớp 12

Bi kịch không được sống là chính mình vẫn là bi kịch muôn thuở của …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *