Home / Ngữ văn / Văn mẫu lớp 12 / Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Đề bài: Anh chị hãy nêu cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Bài làm

Một nhà thơ lãng mạng viết về đề tài người lính trong chiến tranh, tiêu biểu với bài thơ nổi tiếng mang tên Tây Tiến mà khi nhắc đến Tây Tiến người ta bỗng nhớ về thời chiến tranh xa xưa, những hình ảnh như hiện về ngay trước mắt với biết bao kỉ niệm ùa về. Quang Dũng là người đa tài: ông vẽ tranh làm thơ,.. ở lĩnh vực nào cũng có những thành công nhất định nhưng riêng đối với thơ ca, thì bài thơ Tây Tiến gắn liền với tên tuổi của ông, khi nhắc đến Quang Dũng người ta sẽ nhớ ngay đến bài thơ Tây Tiến và ngược lại. Quả thật bài thơ khiến cho người ta không ở thời điểm đó, thời kì đó nhưng qua những vần thơ của ông người đọc có thể hình dung được: địa hình hiểm trở, những khó khăn hi sinh, những niềm vui và sự lạc quan của người lính…

Nhà thơ cất tiếng gọi ở ngay câu thơ đầu tiên: “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!” tiếng gọi ấy tha thiết làm sao, câu thơ khiến cho người đọc như ngưng đọng vào tiếng “ơi”, nhà thơ đang nhớ về Sông Mã và cả đoàn quân của mình “Tây Tiến” và vậy là nhà thơ cất tiếng gọi. Không chỉ nhớ Tây Tiến mà nhà thơ còn nhớ:

                              “Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi

                              Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

                               Mường Lát hoa về trong đêm hơi

                               Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

                               Heo hút cồn mây súng ngửi trời

                               Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

                               Pha Luông nhà ai mưa xa khơi”.

Nhớ về “rừng núi” là nơi mà tác giả đã cùng đồng đội sống và trú ngụ những lúc giữa đường hành quân, nơi đó in lại bao nhiêu kỉ niệm vui có, buồn có và nhất là những gian nan khi ở nơi rừng sâu hun hút, có rất nhiều nguy hiểm bao quanh nhưng những người lính không sợ, họ vẫn cùng nhau vượt lên phía trước. Nhưng ông nỗi nhớ của ông là nỗi nhớ “chơi vơi” đó là nỗi nhớ không định hình, khó nắm bắt và không thể diễn tả hết bằng lời. Ông còn nhớ tất cả những địa danh mà ông cùng đồng đội đi qua như: “Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông..” và những địa danh ấy đều gợi cho ông một kỉ niệm riêng. Sau cuộc hành quân đường dài đến Sài Khao tất cả những người lính đều đã thấy mệt mỏi, vùng rừng núi nơi đây sương lấp đã khắp nơi, cái lạnh đã về với những người lính tưởng chừng như họ sẽ dừng chân nhưng không họ bước tiếp “Mường Lát hoa về trong đêm hơi”, câu thơ nay đã thấy sự khá lên của những người lính không còn mệt mỏi nữa, đoàn quân bước tiếp nhưng địa hình ở nơi rừng núi này thật hiểm trở: “khúc khuỷu”, “thăm thẳm” là những từ láy khiến cho chúng ta cảm thấy rợn người với độ dốc của rừng núi nơi đây, khó khăn như nhiều hơn “heo hút” gợi cảm giác vắng vẻ, hoang sơ; hình ảnh “súng ngửi trời” khiến ta liên tưởng ngay đến câu thơ “Đầu súng trăng treo” trong bài Đồng Chí của Chính Hữu. Những người lính đứng ở một tầm nhìn rất cao thì mới có thể thấy được “mưa xa khơi” ở Pha Luông. Đoàn quân đã hành quân suốt không quản nắng, sương, mưa. Có những người lính đã không thể bước tiếp được nữa, khó khăn của cuộc kháng chiến, không chỉ là địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt mà còn rất nhiều những yếu tố khác khiến cho người lính:

Xem thêm:  Hình tượng người lái đò sông Đà – Tùy bút Sông Đà – Nguyễn Tuân

                             “Anh bạn dãi dầu không bước nữa

                               Gục lên súng mũ bỏ quên đời

                              Chiều chiều oai linh thác gầm thét

                              Đêm đêm Mường Hịch cọp chêu người”.

  Những người lính đã hi sinh nhưng họ hi sinh trong tư thế bất khuất “gục lên súng mũ” họ đã chết nhưng họ vẫn không thể nào quên được nhiệm vụ mà họ đang làm là chiến đấu để bảo vệ đất nước, giành lại tự do cho dân tộc. Những người lính còn lại tiếp tục lại lên đường và lại tiếp tục gặp những khó khăn “thác gầm thét”, “cọp chêu người”. Nhưng người lính không sợ họ đi tiếp và nhớ:

                         Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

                         Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

cam nhan ve bai tho tay tien - Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến

Nhớ cả những kỉ niệm vui không bao giờ quên:

                         “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

                         Kìa em xiêm áo tựa bao giờ

                         Khèn lên man điệu nàng e ấp

                        Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

                        Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

                       Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

                      Có thấy dáng người trên độc mộc

                       Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”.

Những kỉ niệm tiếp tục ùa về, nhưng không còn là khó khăn nữa mà là những cuộc vui, những điệu nhảy cùng những cô gái nơi đây. Khi ra đi vẫn còn rất nhớ và lưu luyến nơi này.

Xem thêm:  Phân tích tình huống truyện độc đáo trong tác phẩm Vợ Nhặt

Đoàn quân Tây Tiến được tác giả miêu tả rất đặc sắc nhưng cũng rất thực tế:

                      “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

                        Quân xanh màu lá giữ oai hùm”

Căn bệnh sốt rét đã khiến cho những người lính không mọc được tóc và những người lính phải ngụy trang để địch không phát hiện ra. Những người lính từ biệt mẹ và những người thân yêu rời xa nơi phồn hoa đô hộ để đến với nơi núi rừng này nhưng những đêm họ lại:

                                 “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

                                   Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

 Họ nhớ tới người thương vẫn đang chờ đợi họ quay trở về, hai câu thơ này làm bật nên tính lãng mạn trong bài thơ. Những người lính ra đi bảo vệ đất nước cũng chính là bảo vệ những người họ thương yêu, và động lực ấy khiến họ không thể gục ngã họ bước tiếp nhưng:

                            “Rải rác biện cương mồ viễn xứ

                              Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

                              Áo bào thay chiếu anh về đất

                             Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.

Những người lính cũng không bao giờ quay trở lại để gặp những người mà họ mong nhớ nữa, rải rác con đường hành quân là rải rác các ngôi mộ của người lính trẻ.

Người lính Tây Tiến ra đi nhưng không hẹn ngày về, vì đi kháng chiến là “quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”. Những vần thơ cuối như vang vọng mãi trong lòng người đọc:

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về vai trò của lí tưởng sống qua nhận định của Lép-tôn-xtôi: Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng kiên định thì không có cuộc sống - Văn mẫu lớp 12

                           “Tây Tiến người đi không hẹn ước

                            Đường lên thăm thẳm một chia phôi

                            Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

                            Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”.

Bài thơ khép lại, tuy rằng kháng chiến đã đi qua nhưng vẫn còn để lại những kỉ niệm, nỗi xót thương trong lòng mỗi chúng ta và qua bài Tây Tiến ta thấy được vẻ đẹp hùng tráng sự vất vả gian gian của những người lính nhưng cũng rất lạc quan yêu đời.

Check Also

img luyenthivip - Phân tích cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba và Đế Thích lớp 12

Phân tích cuộc đối thoại giữa hồn Trương Ba và Đế Thích lớp 12

Bi kịch không được sống là chính mình vẫn là bi kịch muôn thuở của …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *