Home / Ngữ văn / Văn mẫu lớp 11 / Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Đề bài: Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Bài làm

Xuân Diệu là nhà thơ của tuổi trẻ, nhà thơ của tình yêu, với tấm lòng say đắm với tình yêu tuổi trẻ ông đã sáng tạo rất nhiều những tác phẩm hay trong đó bài thơ Vội Vàng là một trong những bài thơ như thế.

Bài thơ là tiếng lòng của tác giả về tình yêu của tuổi trẻ, tình yêu của sự đắm say, mong muốn cống hiến, gắn bó với tình yêu, mở đầu bài thơ là những ước nguyện của tác giả trước quy luật của thiên nhiên như: muốn tắt nắng đi, muốn buộc gió lại. Đây đều là những tạo hóa mà thiên nhiên trao tặng, thế những với những khao khát mãnh liệt tác giả lại mong muốn làm những điều thuộc về tạo hóa của thiên nhiên, của tình yêu tuổi trẻ:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Những hương vị của thiên nhiên đều được tác giả thể hiện sâu sắc qua từng hành động, từng khao khát của tác giả. Muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất, muốn buộc gió lại để cho hương thơm của đất trời đừng bay đi. Tất cả những khao khát này đều là mong muốn mà tác giả muốn giữ những hương vị của thiên nhiên, của đất trời trước những hình ảnh đẹp, mơ mộng của thiên nhiên đất nước.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Những hình ảnh của thiên nhiên đẹp mơ mộng, và say đắm lòng người, những đàn ong bướng bay lượn đến những đồng nội xanh rì và trên những cành tơ phơ phất, trên những khúc tình si của yến anh, của những đôi lứa sánh đôi:

Xem thêm:  Tìm hiểu và phân tích văn học Ngôn hoài của Lộ Không Thiền Sư

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Hương vị của thiên nhiên đang dần thể hiện những say đắm và tươi tắn trong tình yêu thiên nhiên, của tuổi trẻ, những ánh sáng làm hàng mi bõng sáng chợp và những niềm vui bừng cháy bỗng gõ cửa. Và hương vị của tháng giêng như cặp môi gần của đôi lứa sánh đôi. Tác giả bỗng sung sướng và vội vàng trước những cảnh tượng đó. Tác giả đang muốn hoài xuân về thời gian của thiên nhiên, của tuổi trẻ. Bài thơ này cũng thể hiện những khao khát của tác giả trước những quy luật của cuộc sống, của tình yêu quê hương, của tình yêu tuổi trẻ.

cam nghi cua em ve bai tho voi vang cua xuan dieu - Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội Vàng

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Đoạn thơ này lại thể hiện sự xuân sắc, tuần hoàn của tuổi trẻ, mỗi mùa xuân sang thì tuổi mới của mình lại đến, tuổi trẻ cũng vậy cũng sẽ trôi qua và không bao giờ thắm lại, xuân vẫn toàn hoàn và không bao giờ quay trở lại, tình yêu với thiên nhiên, tình yêu của tuổi trẻ, tác giả đang thể hiện những khao khát, mong ngóng những ước mơ, sống vội để ôm trọn trong tình yêu của tuổi trẻ, của đất trời:

Xem thêm:  Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Quy luật của thiên nhiên vẫn còn mãi, nó vẫn tuần hoàn theo thời gian của vũ trụ, nhưng lòng người thì trặt hẹp, tuổi trẻ của con người cũng có thời, không thể nào còn mãi với thời gian, với tuổi trẻ của đất nước, vậy nên tuổi trẻ của thiên nhiên, của trời đất vẫn luôn còn mãi với thời gian, của những năm tháng. Tác giả đang bâng khuâng trước không gian của trời đất, trước cảnh chi phôi của tuổi trẻ:

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mùa xuân của thiên nhiên đất trời cũng trôi đi, tác giả đang tiếc trước những thay đổi của không gian của đát nước, những cơn gió xinh thì thào trong những chiếc lá biếc, của những tiếng chim ca bỗng phải độ bay đi, tiếng than thương ở cuối đoạn: “Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa” là tiếng than thương trước những nỗi đau thương, trước khung cảnh của trời đất, nó đã thể hiện rõ những nét thương xót của cảnh vật, của không gian đất trời, của tình yêu tuổi trẻ:

Xem thêm:  Giải thích nhan đề bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Vội vàng sống, vội vàng yêu đó là những điều mà tác giả đang thể hiện trong bài thơ này, những chi tiết thể hiện chi tiết qua từng khao khát và mong muốn của tác giả thể hiện rõ qua cách tác giả mang đến trong bài thơ từng cảm giác vội vàng và biết bao khao khát như muốn ôm những sự sống đang mơn mởn, muốn riết mây đưa và gió lượn, muốn say cánh bướm với tình yêu, muốn thâu trong một cái hôn nhiều, tất cả những khao khát này đều là cách sống vội vàng của tác giả trước khung cảnh của thiên nhiên, của cuộc sống đất trời, trước sự vội vàng của thời gian, trước khung cảnh của cuộc sống. Tác giả muốn vội vàng sống và hiểu thấu những cảm xúc của tình yêu tuổi trẻ và tình yêu của những khao khát, hạnh phúc của bản thân.

Bài thơ Vội vàng đã thể hiện những khao khát của tình yêu tuổi trẻ, của những nỗi nhớ, của những cảm xúc bâng khuâng trước những khung cảnh của thiên nhiên, của đất trời, trước những quy luật của cuộc sống.

Phạm Loan 

Check Also

img luyenthivip - Cảm nhận về bài Chiều tối của Hồ Chí Minh

Cảm nhận về bài Chiều tối của Hồ Chí Minh

Cảm nhận về bài Chiều tối của Hồ Chí Minh Bài làm 1 Nhật kí …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *